Bạn đang xem: Trang chủ » Người Việt » Người việt tại Đức » KATRIN KOCH - NGƯỜI BẠN CHÂN TÌNH

Người việt tại Đức

KATRIN KOCH - NGƯỜI BẠN CHÂN TÌNH

Ngày đăng: 01/08/2013 In trang
Katrin đưa Thông ra sở thương mại thành phố (Gewerbeamt). Vì Thông đi hơi khập khiễng, hai người đi bằng thang máy. Phòng đó nằm ở trên tầng 4, nằm ở bên tay trái. Katrin gõ cửa và có tiếng mời vào:“ Bitte treten Sie ein(44)!“. Katrin mở cửa và dìu Thông đi vào.

 Cô tự giới thiệu:“ Tôi là bác sĩ Katrin Koch, tiến sĩ y khoa. Tôi đang là bác sĩ tại bệnh viện UNI KLINIKUM. Đây là anh Thông, bệnh nhân và cũng là bạn của tôi. Chúng tôi có một người bạn là người Việt Nam vừa mới chết vì bệnh ung thư, nay không có tiền mai táng và đưa trở về Việt Nam. Chúng tôi muốn đi quyên góp tiền của các nhà thương gia Việt Nam ở đây để phục vụ cho chuyện này.Chúng tôi cần danh bạ kinh doanh của người Việt Nam ở thành phố này(43).

Bà nhân viên phòng sở thương mại tươi cười và trả lời:
-    Nếu chỉ có việc đó và nếu tôi làm được tôi sẽ giúp chị và anh ngay lập tức.
Nói rồi cô ta ngồi xuống và gõ tay vào bàn phím máy tính. Cô nhìn Katrin và nói:
-    Chị và anh có thể chờ tôi 5 phút, tôi sẽ in cái bản đó cho anh và chị ngay.
Cô nhân viên đưa cho Katrin 2 trang giấy, đó là danh sách các nhà kinh doanh Việt Nam ở Dresden. Katrin chân thành cảm ơn cô nhân viên và hai người xin phép đi ra:
-    Chúng tôi xin chân thành cảm ơn sự giúp đỡ nhiệt tình của cô, cho phép chúng tôi phải đi ngay.
Katrin dắt tay Thông đi xuống chiếc xe VW Gold đít vuông đã cũ, có dán tấm biển to ở bên cạnh cửa: UNIKLINIKUM. Thông nhìn lướt qua danh sách rồi nói:“Có lẽ chúng ta đi về hướng Bắc thành phố“. Thông nói tiếp:“ Ta đi lên đường K-Strasse“: Katrin lái chiếc xe lên đường rồi đi vào đường K-Strasse. Ở góc phố, Thông nói:“ Chúng ta thử vào cửa hàng này xem!“.
Đây là cửa hàng của một doanh nhân người Việt. Người này cho cửa hàng này hoạt động từ khi mới thống nhất. "Thích tự xưng là "Đại Trí" là "chuyên gia bán đồ lót" (si líp và cọc xê) cho phụ nữ trung niên và cao tuổi. Phía trong cửa hàng là hai vợ chồng đang bán hàng. Cô vợ nhìn lên cái đồng hồ rồi nói:“ Anh ơi, thế mà đã 11h trưa rồi đấy nhé“. Cô ta nhanh nhẩu đi đến cái bàn có cái máy tính tiền và mở cái ngănn đựng tiền ra. Cô ta nhanh nhẩu nhấc những tập tiền ở trong đó ra và đếm:“Anh ơi, thế mà mình đã bán được 450 Euro rồi đấy, hơn hẳn mọi hôm“. Cô ta cất gọn số tiền đó vào trong túi quần, trong ngăn đó còn sót lại tờ 5 Euro cũ kĩ. Cô ta đi lại vuốt ve chồng và thủ thỉ:“ Anh ơi, dạo này bán khá đấy!“. Chợt có tiếng mở cửa. Một người đàn bà bước vào trước, theo sau là một người đàn ông. Người đàn bà chào bằng tiếng Đức:“Xin chào!“, sau đó cô tự giới thiệu:“ Tôi là bác sĩ Katrin Koch,tiến sĩ y khoa, bác sĩ làm việc tại UNIKLINIKUM. Còn đây là anh Thông, bệnh nhân và bạn của tôi.“. Thông nói tiếp:
-    Xin chào anh chị, tôi tên là Thông. Bác sĩ Koch đã tự giới thiệu. Chắc anh chị cũng biết anh Hiếu – một người quen của chúng tôi vừa mới mất. Anh Hiếu chết thân khô thế khô, trắng tay không có cái gì, chúng tôi đi quyên góp tiền để làm đám ma và đưa anh ấy trở về Việt Nam. Trước hết tôi xin đa tạ lòng hảo tâm của anh chị để dự định của chúng tôi có thể được thực hiện.
"Đại Trí" nhìn Thông nghe có vẻ thương hại lắm rồi nhanh nhẩu chạy ra cái máy tính tiền và mở cái ngăn đựng tiền ra, trong đó có mỗi  tờ 5 Euro đã cũ mà cô vợ anh vừa nãy không đếm. Doktor Bốp quay ra nói với Thông, tay cầm tờ 5 Euro cũ kĩ đó:
-    Anh chị thông cảm, bây giờ làm ăn nó khó khăn lắm, đấy, cả ngày hôm nay mới bán được 5 Euro đấy, thôi anh cầm lấy gọi là chúng tôi có tấm lòng vậy.
Katrin đứng đằng sau Thông, tay cầm cái hộp đựng tiền đã mở sẵn. Đại Trí" vứt tờ 5 Euro đã cũ vào đó và nói:“ Xin mời cô!“. Katrin và Thông chào và đi ra khỏi cửa. Cô vợ hớn hở quay sang người chồng nói:“ Đấy, anh thấy không, tiến sĩ Toán như anh đi bán cọoc sê còn kiếm được tiền chứ còn tiến sĩ y khoa còn phải đi xin tiền đấy anh“. Thích tự xưng là Doktor Bốp đáp lại:“ Mình cho 5 đồng là tốt quá rồi, cứ mỗi người đến xin mà cho 5 đồng thì tiền đâu cho đủ“.
Thông nhìn vào danh sách và hướng dẫn Katrin đi về phía Tây thành phố, nơi có một siêu thị. Katrin dừng xe và dắt Thông đi vào. Thông chỉ cho Katrin đi đến cái quán ăn nhanh của người Việt Nam (Asia Pfanne). Ông chủ là một người đàn ông trung niên niềm nở đi ra chào Thông:“ Có việc gì đấy em?“. Đây là anh Tuệ, có cô con gái vừa tốt nghiệp đại học khoa Kinh tế xong và lấy người chồng là chủ quán này. Người ngoài cứ đồn rằng con gái của anh lấy tiền chứ lấy gì chồng bởi vì cô con gái khá xinh đẹp và thông minh. Thông quay ra giới thiệu Katrin:“ Xin giới thiệu với anh, đây làbác sĩ Katrin Koch,tiến sĩ y khoa, bác sĩ làm việc tại UNIKLINIKUM. Có một người Việt Nam, cậu Hiếu, chắc là anh cũng biết, đã mất và không có tiền để làm tang lễ và mang thi hài trở về Việt Nam. Nói rồi anh Tuệ vỗ vai Thông và nói:“Ôi , cái gì chứ chuyện đó thì không có gì đáng lo cả.“ Nói rồi anh Tuệ chạy vào quán "Asia Pfanne" mở cái máy tính tiền và cầm ra 5 tờ 200 Euro. Cậu con rể nói vọng ra:“ Bố ơi, bố có cần tiền nữa không?“. Anh Tuệ đáp lại con rể:“ Thôi, bố không cần nữa đâu con“. Anh Tuệ đưa cho Thông 1000 EUR và nói:“ Thôi, anh cũng chẳng có gì, cho anh góp một chút gọi là tình nghĩa đồng hương giúp nhau lúc hoạn nạn.“ Thông nhìn sang Katrin ra hiệu cho cô ấy nhận. Katrin chìa hai tay nhận 5 tờ 200 Euro và nói:“ Những 1000 Euro cơ à Thông?“. Katrin trợn tròn mắt hỏi. Thông hỏi anh Tuệ:“Xin đa tạ lòng hảo tâm đặc biệt của anh, nhưng sao anh quyên góp nhiều thế, những 1000 Euro cơ à anh?“. „Thôi, cậu cứ cầm lấy, coi đó là tấm lòng của mình, lúc khó khăn này thì bao nhiêu tiền cho đủ?. Thằng con rể của mình lắc một ngày là có ngay 4, 5 nghìn chứ mấy“.
Chiếc xe của bác sĩ Koch dừng trước một cửa hàng rau quả. Hai người bước vào và giới thiệu:“Tôi là Thông còn đây là bác sĩ Katrin Koch,tiến sĩ y khoa, bác sĩ làm việc tại UNIKLINIKUM. Cô vợ đốp lại ngay:“ Xin lỗi anh chị, cửa hàng tôi còn đang chết, tiền đâu ra mà quyên với chả góp.“ Người chồng chạy ra quầy tính tiền, mở ngăn đựng tiền lấy 2 tờ 50 Euro đưa cho Thông:“ Nhờ anh cầm lấy gọi là tấm lòng của chúng tôi, Nghĩa tử là nghĩa tận“. Thông cảm ơn hai người rồi đi ra. Cô vợ đứng lên sồn sồn chửi ông chồng:
- Cửa hàng đang chết, tiền „Đ…“ đâu mà cho những 100 Euro.
„Bốp!“- Cái tát dính vào giữa mặt, hằn nguyên năm đốt ngón tay đỏ lựng.
- Cô hãy im mồm cô đi, người ta chết vì bệnh nặng, không có tiền để làm tang lễ, thì mình quyên góp 100 Euro có sao đâu, sao cô đê tiện thế?!. Cô vợ khóc sụt sịt, lấy tay lau nước mắt, trên khuôn mặt vẫn còn hằn nguyên năm đốt ngón tay đỏ lựng.
- Đời thế đấy! Lúc giàu sang thì ai cũng quấn vào. Anh Hiếu ngày xưa đổ hàng tay hai và có cái cửa hàng rau quả bán chạy nhất vùng này! Bây giờ ốm nặng, chết không có một xu dính túi!
Người chồng quay  sang nói với Thông vì Thông đi làm công ty, không biết nhiều về  việc buôn bán rau quả.
Người chồng quay sang:
-  Đồ đê tiện!
- Cô biến đi đâu khuất mắt tôi cho tôi nhờ. Người vợ hiểu ý nhanh nhẩu rảo bước ra khỏi cửa hàng.
Cô vợ nhìn chồng mình đùng đùng sát khí, cáu ra mặt nhanh nhẩu đi ra khỏi cửa hàng.
- Xin lỗi vì chúng tôi làm phiền anh chị! Thông nói.
-Không có gì đâu, thông cảm cho tôi vì không giúp đỡ được hơn!
- Chúng tôi cảm ơn anh chị nhiều lắm!
- Người Việt Nam ta rất hảo tâm và nhân hậu!

- Xin phép anh, chúng tôi đi.
Nói rồi Thông và Kathrin đi ra xe.
- Hay là chúng ta đi về phía trung tâm
Thông nói với Katrin
Chiếc xe dừng lại ở trước một căn nhà trước là trung tâm thương mại của người Việt Nam.
Thông chỉ Katrin đi vào văn phòng của công ty TNHH Cù Thị Chi – công ty trách nhiệm hữu hạn- nằm ngay phía sau khu kinh doanh cuả người Việt. Chủ văn phòng công ty trách nhiệm hữu hạn Cù Thị Chi là một người phụ nữ trạc tuổi năm mươi vẫn còn xuân xanh lắm.
Chồng Chi là doanh nhân đã bỏ cô để chạy về Việt Nam lấy vợ trẻ, một cô tiếp tân hàng không xinh đẹp. Trước sự "cám dỗ" cuả giai nhân thì người đàn ông nào chả yếu lòng! 
Đúng là khi mà tài tử gặp giai nhân thì cái gì xảy ra sẽ phải xảy ra!
Thông gõ cửa bước vào và giới thiệu::Tôi là Thông còn đây là bác sĩ Katrin Koch, tiến sĩ y khoa, bác sĩ làm việc tại UNIKLINIKUM. Chị là chị Chi, TGĐ CTTNHH (42)này?
-    Vâng, chính tôi đây ạ.
-    Chúng tôi đến đây muốn nhờ chị quyên góp để làm lễ tang cho anh Hiếu, một người đồng hương Việt Nam mới ra đi và đưa anh ấy về Việt Nam.
Chị Chi quay mặt sang chỗ Thông và trả lời:
-    Việc này đối với tôi khó quá, gọi là công ty trách nhiệm hữu hạn nhưng tôi làm gì có nhiều tiền đâu, với lại dạo này tôi cũng đi tu nữa, mọi người nhạo báng là đi tu hú vì tôi đâu có phải là người ngoan đạo, nhưng mà đi tu hú cũng tốn tiền lắm, anh có biết không?. Tôi với rất nhiều doanh nhân ở đây,  thích dựa Phật để đánh bóng tên mình một chút, mời các sư thầy Việt nam sang đây thuyết pháp, nhưng việc mời các sư thầy Việt nam sang đây thuyết pháp cũng đắt lắm anh ạ.
- Thực ra chính tôi cũng không thích chụp ảnh cùng nhiều kẻ không được người đời tôn trọng trong các buổi thuyết pháp, thôi thì có đủ hết,tù tội có, lừa đảo có.Đủ mặt hết, tất cả đều theo nhau ra núp bóng Phật. 
- Đã trót sa chân thì đành phải làm thôi!
- Lạ thay! Khi mặc áo cà sa, cúi lom khom, lạy mấy lạy là thấy người dễ chịu hẳn. Tâm hồn tự nhiên thanh thản, không hề còn ưu tư chút nào nữa mới lạ chứ!
- Hoàn toàn không phải đạo đức giả đâu anh. Tôi xin thề, xin thề trước Phật!
- Tôi nghĩ rằng tu thật sự là tu ở trong lòng. Đó mới chính là tu nhân tích đức, anh ạ!
Cô Cù Thị Chiêm  tâm sự khá chân thành:
- Làm việc xấu thì có đi tu ngàn năm cũng vẫn là người xấu!
- Chỉ có lòng tốt mới thực sự là viên kim cương cuả tâm hồn!
- Tấm áo cà-sa sẽ không thể che phủ hết tội lỗi cuả người mang nó như mọi người vẫn nông cạn nghĩ thế, vì chúng ta ai cũng là người không ai có thể che giấu tội lỗi trước pháp luật và Chuá Trời.
Nói rồi Chi đứng lên đi ra mở cái tủ lấy cái két và lấy ra tờ 20 Euro nằm dưới tệp tiền giấy khá dày.
- Thôi thì cho tôi mua lấy cái phước đức.
Thông chỉ sang Katrin, Cù Thị Chiêm ném tờ 20 Euro vào cái hộp đựng tiền Katrin đang cầm trên tay.
-    Anh chị thông cảm, chúng tôi không có nhiều tiền.
- Gọi là cho tôi mua chút phước đức vậy!
- Đi lễ Phật thì cũng phải mua phước đức bằng tiền, chứ đâu phải bằng tâm! Kẻ giàu thì mua được nhiều, kẻ nghèo thì không có tiền mua, không được nhận phước đức!
- Vì vậy phước đức ở cửa Phật cũng  hoàn toàn phụ thuộc vào túi tiền!
- Anh chị biết không, cũng như người trần tục, sư thầy cũng cần tiền, nhiều lúc nhiều tiền để giúp đời chứ anh!
- Sư thầy cũng không thể chỉ sống bằng nước lã được!
- Có thể mọi người nghĩ đó là đạo đức giả!
- Nghĩ vậy là sai hoàn toàn!
- Đạo đức thật một trăm phần trăm, không kém một dấu phẩy đấy ạ!
Thông và Katrin đi quay đi sau khi Thông nói:
- Cảm ơn chị!
Thông nói với Katrin:“Hay là mình đi xuống Freital?.
- Tôi nghe hôm nay ở đó họ tổ chức hội Cựu quân nhân(Hội CQN[13]), hội này nhân hậu và hảo tâm lắm“. Katrin đậu xe ngay cạnh hội trường nơi mọi người đang liên hoan. Thông đi vội vào. Ông hội trưởng ra bắt tay và hỏi ân cần:“Xin mời anh vào!“. Thông quay sang và trả lời:“
- Tôi không phải là cựu quân nhân nhưng có việc này chắc là anh sẽ giúp được tôi. chắc là anh cũng biết anh Hiếu ngày trước bán hoa quả?.
- Anh ấy bị bệnh ung thư vừa mới mất, chúng tôi đang đi quyên góp tiền để mai táng và đưa anh ấy về Việt Nam“. Người chủ tịch hội cựu quân nhân ân cần:“ Anh yên tâm, tôi quay vào, nếu được thì tôi sẽ giúp anh ngay“. Người này quay vào hội trường nói với mấy người đang liên hoan, họ gấp nhanh một cái hộp từ cái bìa các tông. Anh này cầm cái micrô và nói to với mọi người:
-    Đây là anh Thông từ Dresden xuống đây, đi quyên góp tiền giúp cho người bạn chết vì ung thư để có tiền mai táng và đưa thi hài trở về Việt Nam. Tuy anh ta không phải là cựu quân nhân nhưng tôi yêu cầu mọi người giúp đỡ tùy khả năng và với lòng hảo tâm của mình.
Anh cầm cái hộp vừa mới làm đi một vòng, mọi người rút ví bỏ tiền vào hộp, toàn tờ 50 Euro, 20 Euro, 10 Euro. Đi hết một vòng, anh này đứng lại, đặt hộp xuống bàn và đếm tiền.
- Tất cả là 1840 Euro, anh có thể nhận giúp tôi?“. Thông  cảm kích nói với người này:
- Tôi xin đa tạ lòng tốt của anh, anh có thể gọi giúp tôi bác sĩ Katrin đang đứng chờ ở ngoài kia vào không?
 Katrin mang cái hộp đi vào và Thông nói với anh này đưa tiền cho cô, tất cả là 1840 Euro. Hai người cảm ơn anh hội trưởng hội cựu quân nhân và ra về.
Katrin nổ máy xe ô tô, chiếc xe nhằm hướng Dresden và chạy thẳng về đó.
Về đến Dresden. Katrin đưa Thông về nhà.
Hai người ngồi vào bàn. Kathrin lấy số tiền quyên góp được ra đếm.
Tổng số là 2965,00 Euro
- Vẫn chưa đủ để đưa thi hài Hiếu về Việt Nam!
Katrin nói với Thông:
- Để em trao đổi với bảo hiểm ốm đau xem họ cứu trợ tử tuất được bao nhiêu?
Ngày hôm sau Kathrin gọi điện cho bảo hiểm AOK(47) và nhận được thông tin là AOK(47) sẽ chuyển vào tài khoản cứu trợ tử tuất (48) là 700,00 EUR, sau khi nhận được giấy ủy quyền do Kathrin gửi đến.
Tổng số tiền là 3665,00 Euro.
Như vậy là tạm đủ để  Katrin, Diễm My và Thông đưa thi hài cuả Hiếu về Việt Nam. Vé khứ hồi về Việt Nam hiện giờ là 775 EUR.

 

Theo  leanhtuan2013.blogspot.de

Tin mới ...
Tin cũ hơn ...

Đánh giá của bạn

Tên của bạn
Đánh giá
Mã bảo vệ

Hiện có 0 đánh giá

 

 

Tin được quan tâm

Back To Top